Double Soo

soo

Hai người đàn ông tên Soo

“Hận” người ấy tới khắc cốt ghi xương (đúng nghĩa đen luôn nhe 😥 )

Ba năm (hay gần ba năm) đi cùng trời cuối đất kiếm tìm

Ngày gặp lại, hoàn cảnh có khác nhau, cảm xúc có khác nhau, nhưng đều cùng thốt ra một lời như này nè 😥

-Lá

Lại một năm nữa. 12 tháng 4. Sinh nhật Park Heungsoo.

14

“[…] Nam Soon tiếp tục hành trình dốc hết tốc lực của một con sói nhỏ của rừng xanh mà không chút lo nghĩ đến xung quanh. Cậu biết sẽ có nơi cậu thuộc về, có một người ngăn cậu lại khi cậu làm sai, có người cứu cậu khi cậu bị thế giới này hãm hại.”

“Heung Soo luôn sợ Nam Soon cứ xuôi theo cơn giận của mình rồi làm chuyện dại dột, lúc nào cũng lo lắng cho Nam Soon, luôn lo rằng cậu chạy không kịp con sói nhỏ và bị bỏ rơi lại một mình […]”

ㅡ Trích “Kyunggi-do – Bởi vì tôi có cậu” – TanyJeffer (http://highcute.net/2013/cam-xuc-phim/school-2013-nam-soon-heung-soo-boi-vi-toi-co-cau/)

Đó là chuyện của ngày trước, khi những ưu phiền chỉ quấn lấy mỗi chân đứa thích đá bóng là Heungsoo, còn đứa thích trả thù đời mà sống là Namsoon, tuyệt nhiên mọi bất an vây dưới cẳng đều bị đạp cho tan tành.

Còn bây giờ, khi những thứ cay độc nhất của cuộc đời sau những năm tháng ròng rã đã bị hòa tan, lấp đầy từng khoảng trống của vết thương to đùng không có thuốc giải, giày xéo cơn đau đến tận những ngày xa rất xa về sau, thì đứa vô tư vô lo ngày nào nay đã tự khóa chân trong cái cùm tội lỗi của quá khứ, còn đứa nặng gánh ưu tư ngày xưa, những tưởng nay sẽ được nhẹ nhõm khoan thai, nhưng mà dở hơi, rốt cuộc lại gánh thêm cả cái cùm và nguyên một cục nợ lùn hơn 2cm dính cứng ngắc với cái cùm đó.

Namsoon vô lo, Heungsoo sẽ lo dùm Namsoon. Còn khi Namsoon lo bu đầy não, thì Heungsoo sẽ tự động mà chất luôn mớ lo của Namsoon lên đầu mình.

Tại vì Heungsoo bị cái bệnh hay lo lắng thái quá. Mà cái thứ nan y này chỉ cần ở cạnh Namsoon là thành ra vô phương cứu chữa.

Lo lo lo lo lo, khi nào Go Namsoon kia còn canh cánh bất an, Park Heungsoo này cũng chẳng có cách nào yên vui để mà sống.

Cho nên cái thằng nhóc u ám một cục kia, tốt nhất là dẹp cái mớ bất an bỏ thùng rác gói lại thành quà đem tặng Heungsoo đi. Quà sinh nhật ý nghĩa nhất. Mỗi năm một ít, chừng nào hết hẳn rước nhau về luôn, nhe :>

Sinh nhật vui vẻ, Park Heungsoo, cái thể loại đào trời bới đất cũng không có kẻ thứ hai.

Nắm áo thằng nhóc kia cho chặt, con sói hoang có thuần vẫn khó giữ lắm đó.

[Kul]

Sinh nhật Heungsoo thì hai đứa kia vui, còn mấy cậu hãy chết chìm với tớ đi muahahaha https://www.youtube.com/watch?v=yFmuFxrJzx0

[23.05.13] ‘School 2013’ DVD – Best Scene Commentary

0523

– Woobin gần như đã khóc suốt một tiếng đồng hồ khi quay cảnh hòa giải với Jongsuk.
– Woobin có thể đọc thuộc lòng tất cả các câu thoại của Jongsuk (hai người họ đôi khi giống như một vậy kkk)

Nhìn mặt Bin trong hình đúng là y hệt mặt người mới khóc chết đi sống lại. Tớ mới đọc được một dòng quote trên DC, “Cậu ấy có một đôi mắt buồn”, không rõ là Bin nói về Suk hay ngược lại, nhưng tớ nghĩ là vế đầu tiên. Namsoon/Jongsuk giống như cái bẫy đầy gai nhọn tẩm độc mà Heungsoo/Woobin không thể nào thoát được vậy. Càng sa vào càng bị khép chặt. Chính Bin cũng đã từng thừa nhận như vậy trước đây (http://tinyurl.com/oeaozqc)

DVD 4 triệu VNĐ và một đống thứ vô giá ở trỏng. Kiểu này là ra đường nhặt bông đem bán rồi ;___;

Pic [c] wywrd @ tumblr | E-Trans: jongsuk-woobin @ tumblr
[Kul]

[21.04.13] Hoa Nở Trong Giông Tố

0421

[INFO] “Flowers that Bloom When Shaken” (ゆれながら咲く花) là tên tiếng Nhật chính thức của KBS’s <School 2013>
[c] hitoritabi @ tumblr

“Có loài hoa nào nở, mà không phải trải qua giông tố?
Trên thế gian này, ngay cả những bông hoa xinh đẹp nhất
Cũng đều nhờ lung lay mà nở rộ
Đương đầu với cơn bão, thân cây sẽ vươn lên thẳng tắp
Có tình yêu nào tồn tại, mà không phải trải qua khó khăn?
Bông hoa nở mà không ướt mưa, ở đâu có chứ?
Trên thế gian này, ngay cả những bông hoa rực rỡ nhất
Cũng đều phải ướt mưa, ướt mưa mãi rồi mới có thể nở nộ
Đẫm trong mình gió mưa, những cánh hoa sẽ nở ra ấm áp
Cuộc đời trôi qua mà không một lần ướt sũng, ở đâu có chứ?”

ㅡ Hoa Nở Trong Giông Tố – Do Jong Hwan || Trans by Kul.

pic [c] chodinghyung @ tumblr
[Kul-Tán]

[12.04.13] Sinh nhật Heungsoo

0412

Sắp hết ngày rồi mới biết, hôm nay là sinh nhật Park Heungsoo, 12/4.

Ba năm rồi, có lẽ đây là sinh nhật đặc biệt nhất đối với Heungsoo. Sinh nhật đầu tiên sau ba năm sống vô định, sinh nhật đầu tiên với trái tim được chữa lành, sinh nhật đầu tiên với một người quan trọng, sinh nhật đầu tiên với một mối quan hệ đã vượt ra khỏi tình bạn, một chút, một chút thôi.

Ba năm đơn độc, ba năm dày vò trong nỗi đau không nằm nơi thể xác, Heungsoo không oán hận khi giấc mơ duy nhất bị tước đoạt. Thứ duy nhất khiến cậu muốn chết đi, lại chính là thứ từng là lý do sống của cậu. Là Go Namsoon. Là thằng nhóc khốn kiếp đã bỏ rơi cậu. Heungsoo muốn gạt phăng tất cả, muốn vứt bỏ thằng nhóc ấy hệt như cái cách cậu từng bị vứt bỏ. Nhưng tận trong thâm tâm, Heungsoo biết cậu luôn nhớ. Nhớ thằng nhóc đáng thương ngu ngốc ấy. Nhớ đến khắc khoải không nguôi. Nhớ đến lồng ngực quặn thắt, nhức nhối hơn cả những cơn đau hành hạ chiếc chân phải mỗi đợt gió đông ùa về.

Và Heungsoo tha thứ. Cậu chấp nhận quên. Quên đi nỗi đau của chiếc chân vô dụng. Quên đi hoài bão và ước mơ năm xưa. Quên đi khoảnh khắc cậu bị bỏ lại một mình. Và quên đi những tháng ngày không có thứ quan trọng nhất ㅡ ngoài bóng đá ㅡ bên cạnh.

Cậu biết thằng nhóc cố chấp kia hẳn sẽ không bao giờ quên. Mặc cảm, dằn vặt và cảm giác tội lỗi sẽ đeo bám thằng nhóc ấy đến tận giây cuối cùng của cuộc đời. Vì vậy, cậu phải quên. Quên luôn cả phần thằng nhóc cứng đầu ấy.

Park Heungsoo, dù có ra sao đi nữa, vẫn là một đứa trẻ ngoan, là người tốt nhất thế giới ㅡ thế giới của Go Namsoon.
Chúc mừng sinh nhật, Park Heungsoo. Go Namsoon, thằng nhóc ấy chắc đã ở bên cậu hệt như những ngày khác, chắc đã đãi cậu một chầu ramen và làm nô lệ cả ngày cho cậu rồi đúng không? ^^ Muốn viết thật nhiều cho cậu, nhưng trong lòng chỉ muốn hỏi một câu:
“Heungsoo à,
Cậu vẫn khỏe chứ?”
[Kul 크리 – Lee Jong Suk Vietnam Fanpage]

Fanart source: http://gall.dcinside.com/list.php?id=kwbin&no=47085&page=2&bbs=

[10Asia | School 2013] 50 Questions for Go Nam Soon

i29

*From Kul: Phỏng vấn được thực hiện vào đầu tháng 1 trước khi “School 2013” kết thúc. Thiệt may là bạn Hitoritabi đã đào nó lên và cứu đói chúng ta những ngày này :3 Đương nhiên người trả lời những câu này là Lee Jongsuk, nhưng là một Lee Jongsuk hoàn toàn nhập tâm vào nhân vật, vậy nên những câu trả lời này hiển nhiên chính là của Go Namsoon. Đọc rồi sẽ thấy Go Namsoon không phải chỉ là một thằng nhóc bàng quan với mọi thứ xung quanh. Cậu ta nghĩ nhiều, chỉ là không mấy ai hiểu. À, đương nhiên là trừ người quan trọng nhất cuộc đời cậu, người được nhắc đến nhiều nhất trong toàn bộ 50 câu hỏi này – Park Heungsoo.

“Tất cả mọi người đều hợp với Go Namsoonie”. Suy nghĩ đó hẳn đã không ngừng len vào tâm trí chúng ta khi xem KBS’s “School 2013”, hệt như sức cuốn hút bất tận của Go Namsoon (Lee Jongsuk). Hòa hợp với bất kì ai đứng cạnh, chính điều này đã biến cậu thành một ‘Thần Chemi’ (Chemical). Không những thế, cậu còn là một kẻ sống có đạo lí khi sẵn sàng quăng quyển sách để cứu Han Youngwoo (Kim Changhwan) khỏi bị bắt nạt, dù việc duy nhất cậu làm trong lớp là ngủ và ngủ. Go Namsoon là kiểu người sẽ chào giáo viên ngay cả khi cậu nổi giận với họ, sẽ để Song Hakyung (Park Seyoung) và Lee Kangjoo (Ryu Hyoyoung) chọc ghẹo và hành hạ ngay cả khi cậu đánh nhau chẳng kém một ai, và cũng là một anh bạn chẳng bao giờ tìm cách chống chế cho những lỗi lầm của mình. Nhưng vốn là một kẻ không ưa phiền phức, cậu không thích nói nhiều, nên sự thật là chẳng có cách nào để hiểu Go Namsoon hơn dù chỉ một chút. Luôn làm hết sức mình rồi sau đó lại trề môi ra, đờ đẫn nhìn theo bạn, Go Namsoon thực ra là một đứa trẻ ra sao, và cậu sống với những suy nghĩ như thế nào?

Để gỡ bỏ những tò mò này, chúng tôi sẽ công khai 50 câu hỏi được Go Namsoon đích thân trả lời. Giờ thì chúng ta có thể ghé vào và nhìn kĩ hơn Go Namsoon – một người âm thầm gánh vác ‘trọng trách lớp trưởng’, phải lo lắng cho tất cả nhưng lại nghĩ sống đạm bạc một mình mới là số một. Đừng thất vọng vì câu trả lời quá ngắn. Vì là Go Namsoon nên đây là hết sức cậu ấy rồi.

1. Tên / Tuổi ?
– Go Namsoon / 19.

2. Chiều cao / Cân nặng ?
– Khoảng 185 / Chưa cân lần nào.

3. Giới tính?
– Nam.

4. Địa chỉ?
– Seoul, Ssangmoon-dong 256-3.

5. Biệt danh?
– Không biết.

6. Bí mật trên cơ thể?
– Không muốn nói. Bí mật mà.

7. Muốn sửa bộ phận nào nếu được làm phẫu thuật thẩm mĩ?

– Không làm.

8. Món ăn ưa thích?

– Ramen?

9. Món ăn nấu giỏi nhất?

– Ramen.

10. Nơi đến nhiều nhất?

– Trường. Không có nơi nào để đi. Trừ trường học.

11. Americano hay cafe latte?

– Ghét hết.

12. Trong trường, là người nổi tiếng nhất hay là kẻ bị cô lập?

– Là lớp trưởng.

13. Lần khóc gần đây nhất?

– Khi nói sẽ nghỉ học. Khi từ bỏ Park Heungsoo.

14. Câu nói nhiều nhất gần đây?

– Nghiêm. Chào.

15. Truyện tranh hay nhất đã đọc gần đây?

– Không nhớ tựa. Truyện hay thì có.

16. Người ghét nhất?

– Mấy đứa hay mách lẻo.

17. Bỗng một ngày nào đó tự dưng trúng xổ số. Việc muốn làm đầu tiên?

– Học sinh có được mua đâu. Xổ số đó.

18. Mẫu người lí tưởng?

– Không có cụ thể.

19. Trải nghiệm tình yêu?

– Không nhớ.

20. Khó khăn lắm mới tỏ tình được, nhưng lại bị từ chối ngay tức khắc. Lời sẽ nói khi đó?

– Không thích cũng không sao.

21. Sẽ làm gì nếu người yêu đòi được đón đi học mỗi sáng?

– Gọi điện buổi sáng. Nếu xa vừa phải thì được.

22. Việc đã làm vào dịp Giáng Sinh?

– Làm thêm.

23. Thứ luôn có bên cạnh chỗ ngủ?

– Bàn học.

24. Thứ tiêu nhiều tiền vào nhất gần đây?

– Sách giáo khoa cho Heungsoo.

25. Nhớ gì về những kí ức thời thơ ấu?

– Đi chơi với bạn. Đến nhà Heungsoo ăn và ngủ. Theo Heungsoo đến sân tập bóng đá và nhìn cậu ta chơi. Phá máy bán hàng tự động với Heungsoo. Vật tay với Heungsoo.

26. Bạn bè và gia đình, cái nào quan trọng hơn?

– Bạn.

27. Suy nghĩ mỗi khi nhìn vào gương?

– Sưng rồi. Môi.

28. Việc phiền phức?

– Thu tờ kế hoạch học tập. Quét dọn giảng đường với Kang Sechan. Chứa chấp Oh Jungho.

29. Người khiến cậu nổi giận nhất gần đây?

– Không hay nổi giận. Cũng không nhớ gì mấy.

30. Việc xấu xa nhất đã phạm phải từ trước đến giờ?

– Định ăn trộm giấy thi. Dù cuối cùng không trộm. Dẫm nát cuộc đời Heungsoo.

31. Việc tồi tệ nhất năm ngoái?

– Trở thành lớp trưởng.

32. Việc tốt nhất năm ngoái?

– Không có.

33. Thứ đáng sợ nhất trên đời?

– Park Heungsoo.

34. Thứ muốn có nhất?

– Trái tim của Heungsoo. Sự tha thứ của Heungsoo.

35. Thứ muốn vứt bỏ nhất?

– Bản thân.

36. Bài hát ưa thích ở noraebang?

– Không có ai đi chung. Tới noraebang.

37. Cách chiến thắng cơn buồn ngủ?

– Không thắng được.

38. Câu muốn gào lên nhất ở một sân vận động không có ai?

– Câu hỏi.

39. Style thích mặc nhất?

– Đồng phục trường.

40. Lúc thấy mình ngầu nhất?

– Gì thì gì vẫn là lớp trưởng, lúc nhảy qua tường.

41. Tiêu chuẩn phán đoán con người?

– Không làm mấy thứ kiểu đó. Phán xét con người. Chỉ muốn tự mình sống tốt.

42. Thứ muốn nghe từ người khác giới?

– Nhỏ lớn chủ yếu là bị đánh. Đám con gái hình như chỉ toàn là sức.

43. Muốn sống tới bao nhiêu tuổi?

– Cứ tới lúc chết thôi.

44. Hình nền điện thoại?

– Lịch và đồng hồ.

45. Người số 1 trong danh bạ điện thoại?

– Giám đốc chỗ làm thêm lặt vặt.

46. Kế hoạch 10 năm sau?

– Trước mắt là chờ lên năm 3 đã.

47. Giải quyết ra sao trong những tình huống vô vọng?

– Nhìn chằm chằm rồi thở dài vậy thôi.

48. Việc đầu tiên làm khi thức dậy?

– Thức dậy thì rửa ráy chứ làm gì nữa.

49. Thời điểm muốn đến nhất nếu được cưỡi máy thời gian?

– Làm gì có chuyện cưỡi thứ đó. Nhưng nếu được thì, trước khi làm gãy chân Heungsoo.

50. Cảm nghĩ sau khi kết thúc 50 câu hỏi?

– Lưỡng lự có nên làm hay không cho đã. Cuối cùng cũng làm.

  • Source: 10asia
  • Shared by hitoritabi @ tumblr 
  • Trans: Kul 크리 @ Lee Jong Suk Vietnam Fanpage
  • DO NOT TAKE OUT WITHOUT CREDIT.

Tiểu thuyết ‘School 2013’ – Trích đoạn 1

i28

T/N:

1. Mình trans trực tiếp từ bản tiếng Hàn nên sẽ bám sát theo văn phong và cách trình bày của tiểu thuyết, đương nhiên là sẽ gọt dũa vài từ để câu văn không bị thô. Đây không hoàn toàn là Chapter 1 & 2, mà chỉ là một đoạn trích (đọc lén) của tiểu thuyết. Chắc chắn họ sẽ không đăng hết lên blog, có lẽ từng chap cũng bị lược bỏ bớt vài phần, nên mình sẽ cố trans hết những gì lượm được trên BookHouse’s blog cho tới khi rờ tay được vào cuốn tiểu thuyết thực sự T^T

2. Trình tiếng Hàn của mình vẫn còn chưa tới đâu, dịch tiểu thuyết như vầy thì lại càng không đủ trình, nên chắc chắn là mình trans lúc nào cũng rất lâu. Ngoài ra những cách xưng hô như “cậu, cậu ta, hắn, nó, cô ta” chỉ là do mình cảm thấy dễ diễn đạt. Mọi người cứ góp ý giúp mình nhé.

3. Cuốn tiểu thuyết này thiệt tình thiệt tình rất là đáng sở hữu, vì nội tâm của từng nhân vật trong phim sẽ được chuyển tải CỰC KÌ CHI TIẾT trong từng câu văn. Những thứ chúng ta không cảm nhận đủ hoặc bỏ dỡ trong phim sẽ được đem trọn vào tiểu thuyết này. Đây cũng là một dịp để chúng ta có thể ngồi ngẫm lại từng khoảnh khắc trong phim. Thiệt là tự hào vì CHUYỆN HỌC ĐƯỜNG HAI KHÔNG MỘT BA của chúng ta đã được chọn để tiểu thuyết hóa TT____TT

 

Mình chỉ post bản trans này ở đây – LJSVN và ở wordpress của mình. Xin đừng repost ở bất cứ nơi nào khác, hoặc nếu muốn repost xin hãy hỏi ý kiến mình qua inbox của page.

Cảm ơn mọi người.

————– 

1.

Hội thảo giới thiệu trường từ sáng sớm đã ồn ào và nhộn nhịp. Phụ huynh và học sinh cấp Hai dự bị từ khắp nơi đua nhau đổ về. Hội thảo diễn ra tại giảng đường lớn, cùng lúc là tiết Nhạc của lớp 2-2. Cả lớp đã mất hút về phía phòng Nhạc, nhưng Namsoon vẫn ở lại chờ Youngwoo. Rõ ràng là Youngwoo đang tự giục bản thân phải vội vàng lên, nhưng cái điệu bộ của cậu ta thì lề mề đến sầu não lên được. Namsoon không hối thúc. Cậu chỉ đứng đó, chờ đợi trong kiên nhẫn.

Chỉ có việc tìm ra cuốn sách Nhạc giữa hàng đống sách giáo khoa cũng ngốn của Youngwoo không ít thời gian. Tay nọ xọ tay kia, cậu ta lục tung chiếc cặp, với nhanh mấy cây bút và chiếc máy tính bảng. Cậu nhóc khổ sở còn đang mãi dáo dác tìm chiếc bút bi đánh rơi trên sàn thì Namsoon đã kịp nhặt lên và giúp cậu bỏ vào hộp bút. Ngay khi cả hai vừa định rời khỏi lớp học, Jungho đột ngột xuất hiện trước cửa.

“Giờ là tiết Nhạc. Đến phòng Nhạc đi”, Namsoon lên tiếng.

Jungho thở hắt ra một nụ cười nửa miệng, “Mày ra dáng lớp trưởng rồi đấy nhỉ?”. Nói đoạn, nó chặn đường Youngwoo.
“Có tiền không? Hôm nay cũng phải nộp tiền phạt đi trễ mà tao vội quá quên mang theo ví rồi.”
Namsoon kéo Youngwoo ra khỏi Jungho, bảo cậu ta tự đến phòng Nhạc trước. Ánh mắt của Youngwoo run lên đầy bất an, xen lẫn nỗi sợ hãi đối với Jungho và nỗi lo lắng dành cho Namsoon. Chỉ khi nhìn thấy nụ cười ngầm ý “Không sao đâu” của cậu lớp trưởng, Youngwoo mới đành rời khỏi lớp học. Bước chân vốn đã chậm chạp nay lại càng nặng nề, cậu vẫn không thể không ngoái lại nhìn Namsoon vài lần trước khi bóng cả hai khuất hẳn.
“Sao, mày định nộp tiền phạt cho tao à?”

“Ở đâu ra. Tao có thể gọi điện kêu mày dậy mỗi sáng, thấy sao?”, Namsoon mỉm cười đáp lại vẻ mỉa mai của Jungho.

Jungho không có thói quen bỏ qua những trò khiêu khích như thế này, nhưng điều đó chẳng hề khiến Namsoon lo sợ. Jungho luôn muốn tất cả mọi người phải sợ nó. Đúng vậy, nó muốn tất cả phải kinh sợ nó, như những con thú nhỏ bé yếu ớt bị dồn vào đường cùng, cụp đuôi, cuộn tròn và run rẩy, đôi mắt kinh hoàng ngước lên với vẻ van lơn. Vậy mà, Namsoon lại đang mỉm cười. Ngẫm ra thì đúng là Namsoon vốn đã luôn như thế, hoàn khác biệt so với bọn trẻ xung quanh. Ngay cả khi bị hăm dọa, ngay cả khi đứng ra can ngăn Jungho gây gổ với giáo viên chủ nhiệm, và ngay cả bây giờ, cậu vẫn y hệt như thế. Không một nỗi sợ hãi nào có thể được tìm thấy trong mắt Namsoon.

Namsoon bước về phía cửa lớp và lãnh trọn cú đá của Jungho từ sau lưng. Cậu lảo đảo va vào cánh cửa, nhưng cổ áo nhanh chóng bị Jungho tóm gọn. Nó thẳng tay giáng vào mặt cậu những cú bạt tai không chút do dự. Một, hai, rồi ba cái…

“Chống đối tao trước mặt mấy đứa nhãi ranh đó là hay lắm à? Mày nghĩ tao dễ dãi vậy sao?”

Jungho đẩy Namsoon ngã nhào xuống sàn, không ngừng tung những cú đạp mạnh lên mạn sườn kẻ đang nằm sóng soài trên nền gạch. Namsoon co rúm người, lưng run lên từng đợt, gương mặt sưng phù nhăn nhó vì đau, nhưng sâu trong đôi mắt cậu, nỗi sợ hãi mà Jungho thèm muốn vẫn không hề hiện diện. Và điều này khiến nó điên tiết.

Trong một khoảnh khắc, ánh mắt của Namsoon đột nhiên thay đổi. Tay cậu vươn ra, nắm chặt lấy chiếc ghế bên cạnh. Cùng lúc đó, một chiếc ghế băng ngang qua không trung, sượt qua tai Jungho trong gang tấc và rồi phá tan cửa sổ, bay vọt ra ngoài. Chiếc ghế trên tay Namsoon vẫn còn đây. Cậu quay ngoắt về hướng xuất phát của thứ vừa bay ra khỏi cửa sổ. Là Youngwoo. Cậu ta đứng đó, mắt nhắm nghiền, toàn thân run bần bật.

 “Aish!”
Jungho ngay lập tức lao ra khỏi lớp. Namsoon chạy về phía chiếc cửa sổ vỡ nát và đưa mắt nhìn xuống. Bên dưới là chiếc ghế vừa bị ném đi, cùng với gương mặt kinh hoàng của hiệu trưởng, phụ huynh, Jung Injae và Uhm Force.
“Go Namsoon, thằng ranh này!”
Uhm Force đang đến. Namsoon quay lại nhìn Youngwoo. Cậu ta vẫn đứng thẫn thờ ở nơi chiếc ghế bay đi với một khuôn mặt hoảng sợ đến khốn khổ. Không thể vừa bỏ trốn vừa chờ đợi cậu ta trong tình thế không-thể-lề-mề thế này được. Namsoon hét to:
“Chạy đi, NHANH!”

*

Ngày hôm sau, tại phòng giáo vụ, Namsoon ngồi đối mặt với Injae và Uhm Force. Cậu không biện minh khi bị tra hỏi. “Em đã đánh nhau?”, cậu chỉ đáp “Vâng”; “Em là người ném chiếc ghế?”, cậu chỉ đáp “Không”. Và khi Uhm Force hỏi đến tên kẻ gây sự và kẻ ném chiếc ghế, Namsoon tuyệt nhiên không nói một lời nào. Cậu để đầu mình trống rỗng, bỏ ngoài tai những câu gạn hỏi liên hồi.

Cậu chẳng hề nghĩ tới bất cứ điều gì.

Từ khi nào nhỉ? Namsoon chẳng còn màng đến việc sắp xếp lại mớ kí ức hỗn loạn rối như bòng bong cứ xộc vào và chất đầy trong tâm trí cậu. Nếu đã không thể gỡ được đám chỉ vò rối rắm, chi bằng tự tay vứt đi tất cả. Như một thói quen, Namsoon xóa sạch mọi thứ trong đầu. Như một căn nhà trở nên trống rỗng sau khi mọi người đã bỏ đi, như một mảnh giấy trắng đến một nét gạch mờ cũng không có dấu tích, mọi thứ hoàn toàn sạch sẽ. Chỉ cần làm như vậy, cậu sẽ cảm thấy như chẳng có việc gì xảy ra cả.

Uhm Force vẫn cố gắng bắt chuyện với Namsoon. Nhưng hệt như một kẻ đang chìm sâu dưới lòng nước, tai của Namsoon không thể nghe thấy một âm thanh nào. Cậu nhìn chăm chăm vào bức tường trắng đến lóa mắt phía sau Uhm Force. Quyền được giữ im lặng chính là thứ duy nhất và hữu hiệu nhất cậu có thể nương vào trong tình thế này. Dù có uy quyền tới mức nào, Uhm Force vẫn không cách nào thắng nổi sự im lặng của cậu.

Rời khỏi phòng giáo vụ, Namsoon đi về phía bồn nước. Hai má nóng bừng và cằm đau buốt, cậu cúi xuống, toan để dòng nước lạnh làm nguội đi những vết thương đang thiêu đốt, nhưng rồi chỉ có tiếng rên rỉ vô thức vuột khỏi môi. Namsoon lật vạt áo và nhìn thấy những vết thâm xanh sẫm đang tím dần khắp mạn sườn. Cậu đưa mắt xuống đôi bàn tay. Cảm giác của chiếc ghế trên tay vẫn chưa hề biến mất. Cậu suýt đã ném nó đi. Nếu không phải là Youngwoo thì chiếc ghế cùng với vài nắm đấm của cậu hẳn đã đáp thẳng vào mặt Jungho. Giống như lúc trước. Giống như khi cậu trút sạch tất cả những thứ nhức nhối dày vò trong tim bằng cơ thể của chính cậu. Khi đó, ngoài nắm đấm ra, Namsoon không biết phải làm gì khác để giải thích bản thân, để con người cậu được thấu hiểu. Giờ thì đến cả cái cách duy nhất để cậu đọc được suy nghĩ của chính mình cũng đã bị vứt bỏ. Và Namsoon nhận ra, ngay cả cậu cũng không thể hiểu nổi bản thân mình là hạng người như thế nào, thậm chí dù chỉ là trong mắt cậu.

Namsoon xoay mạnh vòi nước. Mặc cho những tia nước lạnh ngắt tát vào da thịt, cậu vẫn gồng mình cọ xát hai tay. Giá như dòng nước này có thể cuốn phăng đi tất cả những cảm giác và kí ức vẫn đang ngoan cố bám chặt trên bàn tay cậu.

“Là tên nhóc giao hàng đúng không?”

Namsoon ngẩng đầu về phía giọng nói vừa cất lên. Là giáo viên cậu đã nhìn thấy khi giao bánh tới một trung tâm luyện thi ở Gangnam trước hôm khai giảng. Người đàn ông nhìn chằm chằm vào mạn sườn cậu.

“Chịu đau giỏi đấy nhỉ?”

Namsoon tắt vòi nước và cáu kỉnh vẩy những giọt nước còn đọng trên tay, như thể sự bực dọc trong cậu cũng sẽ theo đó mà biến mất.

“Thầy cứ lo việc của thầy đi ạ.”

“Ừ, tôi cũng định thế.”

Lê gót trở lại lớp học, Namsoon chợt dừng bước và ngoái nhìn sau lưng. Người đàn ông nọ lúc này đã yên vị sau tay lái của một chiếc xe trông có vẻ cao cấp, và rồi ung dung biến mất về phía cổng trường.

2.

Sechan mở cửa sổ xe ngay khi vừa thoát khỏi trường học. Từng đợt gió thốc mạnh về phía sau làm mái tóc hắn rối tung. Trời đã vào tháng 9 nhưng vẫn ngột ngạt hệt như những cơn gió mùa hè. Chỉ là tham dự Hội thảo giới thiệu trường rồi phân phát cho các giáo viên khác vài câu chào xã giao, vậy mà hắn vẫn mệt chết đi được. Có lẽ là vì chứng mất ngủ kéo dài? Hoặc không chừng chính cái nơi mang tên “trường học” đó mới là thứ khiến con người ta kiệt quệ thế này cũng nên.

Hắn bị buộc phải quay lại trường. Đó tuyệt đối không phải là nơi hắn muốn quay lại. Giá như không bị vướng vào việc dạy thêm bất hợp pháp, không, giá mà việc đó không bị bại lộ, thì nhất định sẽ không bao giờ có chuyện hắn quay về cái nơi gọi là trường học này. Kiểm sát viên Park, một người bạn đại học cũ của hắn, bảo rằng số hắn còn to nên mới thoát được dễ dàng như thế. Chỉ cần dạy tình nguyện ở ngôi trường cũ và cắn răng chịu đựng cho qua hết một học kì này là mọi thứ sẽ ổn thỏa. Đúng như lời kiểm sát viên Park, tất cả những gì hắn cần làm là nâng vọt điểm môn Ngữ Văn của bọn trẻ lên, và biết đâu chừng có thể chuyển họa thành phúc. Dù gì đi nữa, trở thành giáo viên hợp đồng – hay giáo viên gì gì đó mà người ta vẫn thường gọi, Sechan sẽ đảm nhiệm môn Ngữ Văn 2, và hắn nhất định sẽ có cách làm cho điểm số của bọn trẻ tăng lên ít nhất là một bậc.

Giáo viên đảm nhiệm môn Ngữ Văn 1 có vẻ là một kẻ trói gà chưa chặt. Mang tiếng là giáo viên Ngữ Văn, vậy mà đến cả mặt mũi Sechan ra sao cô ta cũng không biết. Rõ ràng là cô ta chưa từng xem qua bài giảng ‘Ngữ Văn Sechan’ huyền thoại được hơn cả triệu người biết đến. Cũng may là lòng tự tôn bị nhàu nát của hắn đã được khôi phục nguyên trạng trước mặt cô ta ở Hội thảo, khi hiệu trưởng giới thiệu cái tên Sechan và không khí thờ ơ của cả hội trường ngay lập tức bừng lên náo nhiệt.

Những phụ huynh xin chụp hình chung, những bà mẹ hết lời dặn con phải đến cúi chào, tất cả những điều đó đối với Sechan đều đã quá quen thuộc. Xếp thứ 149 trong số 178 trường trung học toàn Seoul trong buổi đánh giá học lực mới đây, nếu cái ngôi trường gần như lập kỉ lục đứng bét Seungri này có nhiều học sinh ghi danh hơn năm ngoái, thì tất cả đều là nhờ phước của Sechan. Hiệu trưởng yêu cầu Sechan mở một lớp thuyết giảng ngoài giờ, cũng là để lên danh sách cấp bậc của học sinh một cách rạch ròi. Nói cách khác, gọi là lớp thuyết giảng nhưng thực chất đó chỉ là một lớp đặc biệt dành cho những học sinh ưu tú. Giờ đã quá trễ để cứu năm 3, nên mười học sinh đứng đầu năm 2 sẽ được tuyển chọn.

Giống hệt như cũ. Mười năm đã trôi qua nhưng trường học vẫn không hề thay đổi. Dẫn dắt những kẻ giỏi giang và vứt bỏ những tên vô dụng. Những thứ bọn trẻ che giấu, người lớn chẳng hề hay biết. Ở nơi Sechan đã từng chôn những điếu thuốc lá ngày xưa, những tàn thuốc mới đã xuất hiện. Những đứa trẻ không biết cách chống lại cơn thịnh nộ sục sôi trong lồng ngực, giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra và ngang nhiên vung cao nắm đấm.

Trận đánh nhau hắn vô tình mục kích ban nãy bỗng hiện lên trong tâm trí. Một thằng bé dường như oán hận tất cả mọi thứ trên thế gian, lồng lộn trút cơn phẫn nộ; một thằng bé co quắp trên sàn, gồng mình hứng chịu những gót chân tàn nhẫn; và một thằng bé khác ném tung chiếc ghế ra khỏi cửa sổ, đứng chôn chân bàng hoàng… Kẻ ra tay, kẻ gánh đòn, kẻ chịu phạt. Vẫn như cũ. Y hệt như cũ. Và sự rập khuôn không hề thay đổi đó cũng chính là lý do khiến Sechan chán ghét trường học.

——————–

  • Source: BookHouse’s Blog
  • Trans: Kul 크리 @ Lee Jong Suk Vietnam Fanpage
  • DO NOT TAKE OUT.

 

[SHARE] Thành viên đoàn làm phim ‘School 2013’ nói về Lee Jong Suk

i27

“Xin chào! Cảm ơn!”

Chào

Tôi là một staff của bộ phim “School 2013″.

Khi đang đi làm, tôi vô tình đọc đươcc môt bài báo về Lee Jong Suk, rồi chợt nghĩ đến cốc café trước đây, nên tôi lên đây viết vài lời cảm tạ.

Tụi em rất vui vì đồ ăn vặt và café từ fan của anh lần trước T.T

Tất cả dàn cast và thành viên staff lấy đem về nhiều lắm đấy kekekeke

Một lần nữa cảm ơn anh!!

Mặt khác, đây là vài chia sẻ sau nhiều ngày làm việc cùng Lee Jong Suk.

Tôi cảm thấy Lee Jong Suk thật sự là một con người đặc biệt.

Anh ấy cực kì… kekekekekeke kì quặc.

Lần đầu gặp nhau, anh ấy chỉ gật đầu rồi bỏ đi ngay.

Lúc đó, tôi cứ nghĩ “Hừ! Được vai chính là chảnh.”

Trước đây tôi cũng nghe vài tin đồn về Lee Jong Suk, nên trong suy nghĩ luôn có định kiến rằng anh ấy không được đàng hoàng cho lắm.

Tôi vẫn có những suy nghĩ đó cho đến khi chúng tôi quay video chúc mừng Giáng Sinh, và tôi phụ trách quay Lee Jong Suk và Kim Woo Bin.

Những ấn tượng trước đây của tôi hoàn toàn biến mất ngay khi hai người họ bước vào.

Cả hai cứ cãi nhau rồi nói chuyện mãi, “Phỏng vấn gì đây?” “Lời nhắn chúc mừng là cái gì?” “Mày phiền quá đi.” “Đây là đâu, tâu là ai?” “Cái này còn khó hơn diễn theo kịch bản~!” “Hehehehe” “Hahahaha”

Họ cứ thế suốt…

Thay vì như người ta làm bình thường, họ cứ phá nhau về việc quay thế nào. kekekekekekekeke

“Chúng ta làm ba cái lời nhắn này là do người ta kêu làm hả?” “Chứ sao, người ta kêu mới làm chứ!!!” “Ra vậy hả?” rồi cứ thế… (T/N: theo trình độ đã được được khẳng định qua báo chí, ta nghi cái con hỏi mấy câu ngu học kia là cháu Suk quá :v :v)

Sau khi quay xong phần của Lee Jong Suk, anh ấy hỏi chúng tôi rất tươi,

“Mấy đứa thích Go Nam Soon hơn hay Park Heung Soo hơn?”

Kekekekekekekekekekekekekekekekekeke

Kekekekekekekekekekekekekekekekekeke

Em xin lỗi vì đã nói Park Heung Soo, và mọi người thì nói Go Nam Soon, nên Lee Jong Suk tập hợp mọi người lại nói “Chụp hình chung đi~” kekekekeke (Được rồi, là tôi đang nói chuyện với Kim Woo Bin nên không thèm để ý đó.)

Tôi cứ nói chuyện với Woo Bin suốt, nên anh ấy vỗ vai tôi bảo, “Nè, em không vào chụp hả?” như thế… kekekekeke

Tôi liền nói “Em tới liền~” và anh ấy lại “*thở dài*… thế thôi quên luôn đi~” rồi lại nhờ tôi chụp hình cho anh ấy.

Khi tôi đi, anh ấy lại bảo “Về cẩn thận đấy, xấu xa~”

Tôi cứ như là, “Cái gì cơ??!!??”

Nhưng anh ấy chỉ cười rồi chạy mất. (T/N: thằng này nó điên *O*)

Khi đó tôi bắt đầu nghĩ “Ah, mình hiểu nhầm anh ấy rồi” kekeke

Anh ấy thật sự là người rất lanh (giỏi giỡn) và nhạy cảm.

Ah, còn nữa.

Lee Jong Suk rất nổi tiếng với các diễn viên mới.

Có khi, tôi thấy một diễn viên mới đang ngồi ngoài hành lang phòng nghỉ, trông rất mệt, nên tôi đến hỏi, “Oppa, anh sao thế này?”

Là vì khi họ ngủ trong phòng nghỉ,

Jong Suk sẽ vào gọi họ dậy, tám rất vui vẻ kekekekekekekekekekekeke.

Khi nhiều việc cần phải làm, Lee Jong Suk luôn giúp đỡ và tốt bụng, nhưng dần dà, tin đồn việc anh ấy hơi kì quặc cũng lan truyền khắp nơi.

Lần nào chúng tôi gặp nhau cũng đáng nhớ, anh ấy giỡn y như tổ ong vỡ vậy, và luôn nói những câu xí hổ như “Sao em muốn bắt nạt oppa? >__<

Thế nhưng, càng lúc bạn càng sẽ muốn động viên anh ấy làm việc chăm chỉ và chăm sóc anh ấy. Ai anh ấy cũng giỡn cả, và chỉ nhìn khuôn mặt anh ấy thôi cũng khiến tôi vui vẻ.

Anh ấy chính là thí dụ sống về một diễn viên “càng nhìn càng đáng yêu” đấy.

Không chỉ mình tôi đâu, mọi người trên phim trường đều cảm thấy thế! Thật đấy!!!

Hồi đầu tôi là fan của Kim Woo Bin nhưng tôi dần bị thu hút bởi Lee Jong Suk. Kekeke.

Một Lee Jong Suk đầy ma thuật.

Thật sự là một diễn viên rất thu hút, kì lạ, lại giống con nít nữa.

Đó là Lee Jong Suk trong mắt tôi.

Mọi người ở đây nên tự hào vì là fan của một người cực kì đáng yêu! Kekekekekekekeke

Vì công việc, tôi đã may mắn trải qua với nhiều diễn viên, nhưng Lee Jong Suk là người đầu tiên khiến tôi phải viết cả một cái mess.

Chỉ thế thôi cũng thấy anh ấy tuyệt thế nào.

Tôi phải kết thúc sao đây? Keke…

Dù tin nhắn của tôi hơn lộn xộn, nhưng hãy đọc và ghi nhớ rằng “Người này đã cảm động bởi Lee Jong Suk!”

Cảm ơn tất cả những món quà mà fan gửi tới trường quay!

Đừng để bị cảm giữa tiết trời rét thế này nhé!

Cảm ơn đã ủng hộ “School 2013” suốt thời gian qua.

Tối nay là tập cuối rồi, xin đừng rời mắt khỏi TV nhé!!

Dù Go Nam Soon sẽ đến hồi kết thúc, nhưng Lee Jong Suk sẽ tiếp tục bước lên phía trước!

  • Source: LJS Daum Cafe
  • Translator: hitoritabi (korean to english)
  • V-Trans: tanyJeffer
  • DO NOT TAKE OUT WITHOUT FULL CREDIT

[INTERVIEW] [25.02.2013] Lee Jong Suk: “Tôi muốn quay ramyun CF với Kim Woo Bin”

i7

Diễn viên Lee Jong Suk (24 tuổi) muốn có một ramyun CF với Kim Woo Bin, người mà cậu rất gần gũi.

Trong bộ phim truyền hình “School 2013” đã kết thúc vào ngày 28 tháng 1, Lee Jong Suk đã đóng vai Go Namsoon, một học sinh giấu trong mình kí ức đau đớn với học sinh chuyển trường Heungsoo (Kim Woo Bin). Cả hai đã bật khóc bởi quá khứ không thể thay đổi của họ và cướp đi nước mắt của khán giả, phân cảnh đó cũng cũng nhận được rất nhiều bình luận rằng (cảnh đó) còn cảm động hơn cả loveline.

Trong buổi phỏng vấn với TVDaily, Lee Jong Suk thể hiện lòng biết ơn của mình đối với Kim Woo Bin. “Tôi đã nói chuyện về diễn xuất rất nhiều với Kim Woo Bin. Dù sao thì chúng tôi đều không phải những diễn viên lão luyện, nắm trong tay nhiều project. Chúng tôi nhận ra bản thân còn thiếu sót trong diễn xuất và chúng tôi giúp đỡ nhau.”

Rồi, cậu giải thích, “Nói thật, có rất ít cảnh đạo diễn kêu chúng tôi phải khóc. Thế nhưng, chúng tôi lại quá nhập tâm vào nhân vật và trong khi diễn, nước mắt tự động tuôn ra. Hơn nữa, khi Woo Bin khóc, tôi không thể chịu nổi rồi cũng khóc theo. Cho nên cuối cùng lại thành ra có nhiều cảnh khóc hơn ban đầu.”

Lee Jong Suk cũng nói thêm,”Biên kịch bảo chúng tôi là cô định cho Namsoon và Heungsoo làm lành thật  nhẹ nhàng. Khi chúng tôi quay ep cuối, cô đến gặp chúng tôi và hỏi, “Sao hay đứa bay mau nước mắt quá vậy hả?” Mà dù tôi có muốn làm nhẹ nhàng và thật đàn ông, thì cũng tại Woo Bin khóc nhiều quá làm nước tôi cũng rơi theo. Đặc biệt, trong cảnh cuối khi họ ăn ramyun, cô biên kịch muốn chúng tôi có một cuộc nói chuyện thấu hiểu và nhẹ nhàng. Nhưng, nước mắt Woo Bin lại bắt đầu rơi… trong lúc đó thì làm sao Heungsoo khóc nhiều hơn Nam Soon được, đúng không? Nhưng tôi lại gặp khó khăn trong việc khóc lúc đó, cho nên cảnh đó đâm ra lại thành khó quay.”

i8

Trong “School 2013”, có rất nhiều cảnh Heungsoo và Namsoon ăn ramyun. Chính vì thế, Lee Jong Suk ngay lập tức đòi một ramyun CF, nhưng xui ở chỗ đến giờ vẫn chưa có lời mời nào.

Lee Jong Suk vừa nói vừa cười, “Nam Soon thật sự là ăn rất nhiều ramyun. Ramyun chắc chắn là lương thực chính của cậu ấy. Cho nên tôi hoàn toàn không nghĩ đên thứ khác, và chỉ chăm chăm đến một cái ramyun CF thôi, nhưng không hiểu sao không ai mời hết. Tôi rất muốn làm một cái với Woo Bin. Tôi nghe nói trước đó Woo Bin cũng nhận được lời mời đi ramyun CF nhưng coi bộ không được rồi, chắc bị ai lấy rồi.”

Trước đó, Kim Woo Bin cũng đã tiết lộ Lee Jong Suk rất “hay dễ ghen tị, biết cách làm việc và vô cùng cẩn trọng.” Cuối cùng, chúng tôi hỏi Lee Jong Suk có điều gì cậu muốn tiết lộ về Kim Woo Bin không. Cậu ấy nghĩ ngợi một lúc rồi nói, “Ừm, mặt Woo Bin hơi dài, còn tôi thì trông nhỏ hơn, nên khi chúng tôi quay cùng nhau, cậu ta sẽ nói nhỏ, ‘Cậu nhích lên trước [gần camera hơn] miếng đi.’ Mà chuyện này diễn ra nhiều lần lắm rồi nhá.” Nói xong, cậu ấy lại cười.

Sau khi quay xong “School 2013”,  Lee Jong Suk đang bận tham gia bộ phim điện ảnh “The Face Reader”, với sự diễn cuất của Song Kang-ho, Kim Hye-soo, Lee Jong-jae và Jo Jung-suk.

Source: TVDaily
EngTranslator: hitoritabi
V-Trans: Tany Jeffer@LJSVN Fanpage
DO NOT TAKE OUT WITHOUT FULL CREDIT

[INTERVIEW] Jong Suk cảm thấy tiếc vì love line với Park Se Young bị loại bỏ

i3

Lee Jong Suk, người đã nuôi tham vọng trở thành “một diễn viên không thể thay thế được” đã đóng vai Go Nam Soon trong bộ phim “School 2013” trên kênh SBS 2TV và đã thể hiện được rằng anh là người duy nhất có thể diễn vai này một cách hoàn hảo.

Trong bộ phim “School 2013” (đã kết thúc vào ngày 28 tháng 1), Jong Suk đã vào vai Go Nam Soon, một tay đánh nhau cực kì giỏi và được biết đến trong trường cấp hai nhờ vẻ ngoài đẹp trai của mình. Vì những quá khứ đau khổ cùng với người đã từng là bạn rất thân của cậu, Park Heung Soo (Kim Woo Bin), Go Nam Soon chuyển trường và bắt đầu một cuộc sống không hề có có mục đích. Nam Soon trở thành lớp trưởng khi cậu đang học năm thứ 2 cấp 3, nhưng lại phát hiện ra rằng cậu sẽ phải một lần nữa đối mặt với Heung Soo, người vừa mới chuyển vào lớp cậu.

Việc quay “School 2013” đã kết thúc từ tháng trước, nhưng Jong Suk vẫn có rất nhiều kỉ niệm với nhân vật Go Nam Soon. “Sao tôi có thể hoàn toàn quên đi Nam Soon được?”, câu nói đã thể hiện rằng anh vẫn còn hứng thú rất nhiều với vai diễn này, vai diễn mà anh đã thực hiện suốt 3 tháng qua.

Anh thổ lộ: “Ngay sau khi quay xong tập đầu tiên, tôi đã lập tức yêu cái tên ‘Nam Soon’ này rồi. Đó là một cái tên khiến cho bạn cảm thấy nó cần phải được quan tâm, nhẹ nhàng và yếu đuối, và phù hợp một cách hoàn hảo với tính cách của nhân vật”.

Nhưng ban đầu, Jong Suk không hề có ý định sẽ tham gia vào “School 2013”. Anh cảm thấy nhân vật này có chút gì đó giống với Ahn Jong Suk mà anh đã từng đóng trong bộ sitcom trên MBC TV ‘High Kick 3: The Revenge of the Short Legged’. Trong lúc thảo luận, Jong Suk đã bày tỏ sự lo lắng của mình với đạo diễn của “School 2013” Lee Min Hong.

Jong Suk cho biết: “Sau buổi thảo luận, đạo diễn đã bảo tôi gọi cho ông ấy mỗi ngày bắt đầu từ ngày hôm sau. Bởi vậy ngày hôm sau, khi kết thúc lịch trình, tôi đã gọi cho đạo diễn. Nhưng ông ấy không nói gì nhiều cả, và tôi cũng đang hết sức cân nhắc những lời mời khác. Nhưng một ngày nọ, đạo diễn gọi cho tôi và nói: ‘Chúng ta hãy hợp tác với nhau đi’, và tôi đã quyết định nhận lời mời của ông”. (quyết định đúng đắn nhất đời anh xD)

Chuỗi phim truyền hình “School” đã sản sinh ra rất nhiều tài năng. Những tên tuổi như Jang Hyuk, Jo In Sung, Bae Doo Na, Gong Yoo, and Im Soo Jung chỉ là một số ít trong số những tên tuổi khác. Nhưng Jong Suk cho biết: “Tôi không cảm thấy có gì quá đặc biệt về việc nó đã tạo ra rất nhiều tên tuổi. Có lẽ là do khoảng cách thế hệ quá lớn, và bởi vì nó là một chuỗi phim truyền hình, nên những phần sau sẽ thường bị so sánh với những phần trước. Hơn nữa, bởi vì tôi đã được trải nghiệm cảm giác này trong “High Kick 3: The Revenge of Short Legs”, nên tôi không muốn bị so sánh với những tiền bối như Jang Hyuk hay So In Jung.”

Trước khi tham gia “School 2013”, Jong Suk đã tham gia vào một bộ sitcom và là người dẫn chương trình của một chương trình ca nhạc. Bởi vậy, anh rất lo rằng diễn xuất của anh sẽ bị các nhà phê bình chỉ trích kịch liệt và anh cảm thấy rất áp lực vì “muốn làm thật tốt” trong thời gian quay phim trước đây. Ngoài việc truyền tải lời thoại, Jong Suk còn cần phải chú ý cả nét mặt của mình. Vì vậy, anh thường hết sức nhập tâm vào nhân vật của mình và làm rất nhiều nét mặt biểu cảm, mặc dù thỉnh thoảng việc này đôi khi khiến anh cảm thấy bối rối và hoang mang.

Anh nói: “Tôi rất chú trọng đến nét mặt. Tôi thường xuyên diễn tập trước, nhưng muốn làm thật tốt, tôi đã tập rất nhiều, và cuối cùng, tôi cảm thấy rất bối rối. Khi chuyện đó xảy ra, đạo diễn sẽ giúp tôi tìm ra trọng điểm. Qua “School 2013” và Nam Soon, tôi học được rằng có rất nhiều thứ mà tôi có thể bỏ bớt trong diễn xuất của tôi, và tôi đã xoay sở để quay những phần của tôi theo đúng hướng.”

Bên cạnh người xem, toàn bộ dàn diễn viên của “School 2013” cũng cảm thấy Jong Suk là người phù hợp nhất để vào vai Nam Soon. Khi nghe được điều này, anh đã cảm thấy rất ngạc nhiên: “Thật sao? Mong ước của tôi là trở thành một diễn viên không thể thay thế được, điều có nghĩa là tôi phải có một phong cách và khí chất hoàn toàn khác biệt với những người khác. Nhưng khi tôi quay những phần của tôi, tôi không hoàn toàn hài lòng với bản thân mình. Tuy vậy tôi vẫn cảm thấy rất vui khi nghe những lời khen ngợi từ mọi người”, và nở nụ cười rất tươi.

“Khi tôi đóng trong ‘High Kick 3: The Revenge of the Short Legged’, tôi thực sự không hài lòng lắm với bản thân của mình, và rất ít khi xem các tập phim. Lúc đó, tôi cảm thấy rất ghét giọng mình. Giọng tôi không ồm và trở nên khàn khàn khi tôi hét lên lúc tức giận. Tôi hài lòng với diễn xuất của mình rồi, nhưng giọng của tôi lại dường như không nghe theo tôi và điều đó thực sự rất khó chịu. Nhưng tôi vẫn tiếp tục quay. Bởi vậy tôi biết rõ diễn xuất của mình và không muốn xem lại. Sau khi việc quay phim hoàn tất, tôi đã xem lại toàn bộ chương trình, và cố gắng tìm xem vấn đề của mình ở đâu, rồi tìm cách giải quyết. Tôi cảm thấy rằng mình đã giải quyết hết những vấn đề của mình trong bộ phim này. Nhưng con đường trước mắt tôi còn rất dài.”

Trong suốt quá trình quay “School 2013”, mặc dù có rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ, nhưng JongSuk cũng có những tiếc nuối đi kèm theo đó. Sau khi kết thúc những khúc mắc của anh và HeungSoo đã được giải quyết ở giữa phim, Jong Suk đã có một khoảng thời gian dễ thở hơn và bộ phim cũng không tập trung vào anh quá nhiều như nửa đầu nữa. JongSuk tâm sự rằng: “Tôi đã thực sự đắm chìm vào nhân vật khi tôi bắt đầu vào vai của mình. Sau khi quay xong cảnh HeungSoo nói với tôi rằng: “Cậu không nhớ tôi sao, đồ khốn” và cả hai chúng tôi cùng khóc, tôi cảm giác rằng câu chuyện của Nam Soon đã kết thúc. Bởi vậy sau này câu chuyện không còn tập trung vào tôi nữa. Có lẽ bởi vì tôi hơi đa cảm, nên tôi cảm thấy tiếc nuối.” Có lẽ JongSuk cảm thấy như vậy là vì tình yêu của anh đối với Nam Soon thật sự rất lớn.

Kim WooBin đã từng nói rằng: “Ở trường quay, JongSuk liên tục xem lại và kiểm tra diễn xuất của mình, chưa từng thể hiện sự lười biếng. Cậu ấy cũng liên tục nhẩm lại lời thoại của mình, và hỏi rằng diễn xuất của cậu ấy có đạt tiêu chuẩn không.” Khi nhắc đến chuyên này, JongSuk đã nở nụ cười rất tươi và một lần nữa lại tìm được tư thế đĩnh đạc của một diễn viên. Anh nói: “Việc duy nhất khiến tôi muốn phát triển mơ ước của mình hơn nữa chính là diễn xuất. Tôi không thích làm bất cứ việc gì khác, nhưng lại rất hạnh phúc khi được ngồi nhà xem TV. Nhưng khi tôi bắt đầu việc diễn xuất, tôi thực sự cảm thấy được niềm đam mê của mình. Sau khi việc quay phim kết thúc, tôi đã không thể truyền tải lời thoại của mình như tôi đã mong muốn, và lúc đó, tôi đã cảm thấy rất thất vọng, chán nản. Tôi cứ tiếp tục nghĩ về lời thoại của mình, kể cả khi đang dùng bữa cùng với WooBin. Thậm chí tôi còn hỏi ý kiến cậu ấy sau khi kết thúc quay phim. WooBin thường nhận xét rằng: “Không tệ đâu” nhưng tôi vẫn cứ tiếp tục lẩm nhẩm lời thoại và hỏi cậu ấy lần nữa, khiến cậu ấy phải thốt lên rằng: “Đủ rồi đấy” và bật cười.

Một điều tiếc nuối nữa của JongSuk đối với “School 2013” là việc lược bỏ loveline của anh. Trong nửa đầu bộ phim, thực chất đã có một loveline được dựng lên giữa Lee JongSuk và Song HaKyung (Park SeYoung). Nhưng để tập trung hơn vào những rắc rối của học sinh, đội ngũ sản xuất đã quyết định bỏ loveline đi. JongSuk cảm thấy hơi hơi tiếc phần loveline đó và nói: “Khi đang ở giai đoạn giữa của quá trình quay phim, tôi có nói với đạo diễn về việc cho thêm loveline vào, nhưng đạo diễn vẫn làm theo ý của mình và không nghe theo ý kiến của tôi (cười). Vì tôi biết ngay từ đầu rằng mình sẽ có loveline, nên việc bỏ loveline khiến tôi cảm thấy tiếc nuối. Tôi thường nói với Ha Kyung: “Chúng mình nên có loveline lúc này phải không?” nhưng cuối cùng thay vào đó tôi lại có loveline với HeungSoo” trước khi lăn ra cười với giọng cười quen thuộc của mình.

Sau khi kết thúc việc quay phim “School 2013”, Lee JongSuk đã ngồi xem những bộ phim trên “Mỹ Nam Nhà Bên” trên tvN hay “That Winter, the Wind Blows” và “Nice Guy” trên SBS TV.

“Tôi thực sự rất muốn xuất hiện trong những bộ phim tình cảm như “That Winter, The Wind Blows”. “Nice Guy” cũng khá là thú vị. Tôi rất muốn thử vào vai những tay ăn chơi như Jo In Sung và Song Joong Ki. Tôi nghĩ là tôi có thể, chắc chắn là có thể đảm nhận vai như vậy, tôi đã đảm bảo hai lần rồi nhé. Tôi thực sự thực sự rất mong muốn có được một vai diễn như thế. Tôi chắc chắn sẽ quay lại với hình tượng là một anh chàng nguy hiểm.

Source: Yahoo
V-trans: Vân Vũ@LJS VN Fanpage
DO NOT TAKE OUT WITHOUT CREDIT